Hiển thị các bài đăng có nhãn Đặc sắc. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Đặc sắc. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 3 tháng 1, 2016

Chuyện con rùa

Có một con rùa ngồi kể chuyện cười, câu chuyện con rùa kể rất vui làm cho các con vật khác cười nghiêng ngã....

Và cứ thế, con rùa cứ kể đi kể lại câu chuyện ấy....
Đến khi không còn con vật nào cười nữa...
Lúc ấy rùa mới cười và nói:
"Chuyện có vui đến đâu cũng không làm chúng ta cười mãi, vậy tại sao chúng ta lại phải buồn mãi vì những chuyện không vui?"



P/s: trong cuộc sống chúng ta không thể tránh khỏi những chuyện vui buồn, nếu đó là chuyện vui thì là một điều tốt đẹp, nếu là chuyện buồn hãy xem đó là một trãi nghiệm, là một kinh nghiệm sống để không vấp ngã vì nó nữa, suy ngẫm đi...






Thứ Năm, 10 tháng 12, 2015

Cổ tích thôn quê

Tiếng chim hót đã không còn rộn rã
Tiếng ve sầu nghe buồn bã hơn xưa
Ở quanh ta không thấy bóng ngọn dừa
Nền công nghiệp chẳng chịu chừa ngọn cỏ.

Đâu mất rồi những khung trời nho nhỏ?
Lũ trẻ làng đang cắt cỏ trâu ăn
Cảnh nên thơ không phim ảnh chi bằng
Giờ chỉ còn sự khô cằn khói bụi.

Đâu mất rồi những cụ già cặm cụi?
Vót đũa dừa hay chặt củi bên sân
Sống vui tươi trong mái ngói thanh bần
Chẳng u buồn vì được gần con trẻ.

Cũng chẳng còn những cơn mưa mát mẻ
Cứ rơi đều qua kẽ lá mồng tơi
Hay tiếng bay phành phạch của chú dơi
Đang lao nhanh giữa trời đêm êm ả.

Ta nhớ sao những cây già bóng cả
Góc thanh bình cho ta ngã lưng ra
Ngắm chim quyên đang xây tổ la đà
Rồi say giấc đến khi bà khẽ gọi.




Ta cũng nhớ những hàng tre già cõi
Đứng ngay hàng,lá giăng lối ta đi
Khi gió qua nghe xào xạc rù rì
Như đang ca một bản gì khó hiểu.

Đã lâu rồi ta không nhìn thấy liễu
Đang vươn mình đứng tạo kiểu bên sông
Nhưng cố sao thân nó vẫn gập vòng
Rồi mang tiếng kẻ buồn lòng thiên cổ.

Nhớ nhung sao mỗi khi nhà có giỗ
Xóm quây quần bên mâm cỗ đơn sơ
Đám trẻ con không giấu nỗi mong chờ
Mắt chăm chăm mong đến giờ mở tiệc.

Và còn lắm những niềm vui đặc biệt
Đang dần dần bị hủy diệt quanh ta
Chỉ mong sao công nghiệp không quá đà
Để mọi thứ...chỉ còn là...truyện cổ...

Zing B

Chủ Nhật, 6 tháng 12, 2015

Blog và ta

Trang blog trắng... ngóng chờ chàng thi sĩ
Viết đôi dòng... san sẽ nỗi nhớ mong
Bao câu thơ... ta đã viết cạn lòng
Giờ viết gì... để nuôi trang blog đây?
 
Ngồi buồn lòng... ta uống chén rượu cay
Uống thật nhiều... để lòng say tìm ý
Tìm 1 hồi.... thì lòng say trộm nghĩ
Viết đôi dòng... thôi hãy... viết về ta.
 
Thân con trai... ta chẳng mấy thật thà
Cũng hay buồn... hay la cà ngõ phố
Qua tháng ngày... nếm dần nhiều đau khổ
Bao ưu sầu... đổ xuống mái đầu xanh.
 
Nhưng thật may... ta cũng chẳng hiền lành
Cũng đua đòi, cũng tranh giành mọi thứ
Sống thiên ngang... ko phí đời nam tử
Thích phiêu bồng.... như hiệp lữ ngày xưa.
 
Khi nhàn cư... ta bỗng đẻ tài thừa
Viết đôi dòng... để lọc lừa thiên hạ
Muốn dùng thơ... để làm nàng nghiên ngã
Nhưng sau cùng... ta đã... chẳng còn chi.
 
Ta ưu sầu... bỗng nghe blog thâm thì
Hãy viết lên... những điều gì đau khổ
Để khuyên lòng... hãy sống thêm năng nổ
Dẹp bỏ ưu phiền...đạp đổ sầu bi....

Thứ Tư, 25 tháng 11, 2015

THỜI ĐẠI GÌ THẾ NÀY?

- Thời đại gì mà điện thoại ngày một thông minh và mỏng manh hơn, còn con người thì ngày một ngu đi và béo ị? 

- Thời đại gì mà bạn bè ngã thì người ta cười, còn điện thoại rơi thì người ta khóc? 

- Thời đại gì mà tính năng quan trọng nhất của công cụ dành cho việc nghe gọi chính là nút phớt lờ cuộc gọi của người thân? 

- Thời đại gì mà sóng có mặt ở khắp mọi nơi, nhưng luôn luôn có câu thanh minh: "điện thoại em mất sóng", "em gửi rồi mà tin nhắn không đi"? 

- Thời đại gì mà người ta có thể tự tin làm đủ trò trên màn hình điện thoại, trừ việc nhìn thẳng vào mắt người khác? 

- Thời đại gì mà chụp ảnh trong nhà xí trở thành trào lưu không thể chống lại và được đẩy lên thành 1 môn nghệ thuật - thể thao - văn hóa? 

- Thời đại gì mà ai nấy đều cô đơn và khát khao tìm nửa kia hấp dẫn, nhưng rồi họ lại lỡ bước qua nhau như phim Hàn Quốc chỉ vì mải nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại? 

- Thời đại gì mà khi điện thoại bị đánh mất, đánh vỡ, chúng ta lo lắng dằn vặt, còn khi những thứ bé nhỏ vớ vẩn hơn bị mất, bị vỡ, chúng ta quá lười để cúi xuống nhặt lên, ví dụ 1 cục tẩy, 1 cái bút và nhiều lúc là một mối quan hệ, hay thậm chí 1 ước mơ?



Zin

Tìm kiếm Blog